Viết cho em, cô gái tuổi 20

Lạ…

Con gái có những bốc đồng khó hiểu. Con gái ngang ngạnh, rồi có những yếu lòng đến lạ. 20 tuổi, con gái hồn nhiên nhún nhảy dưới một khoảng trời đầy nắng, vậy mà vẫn mong có cơn gió vô tình qua, khiến tóc rối bù.

Vì là con gái nên lắm lúc thấy mình thật tuyệt. Trộm nghĩ sẽ luôn cười thật tươi để có người phải yêu, phải ghen tỵ về điều đó. 20 tuổi, con gái cố rèn giũa cho mình một chút đảm đang, dịu dàng. Đi qua hàng hoa, con gái bỗng thích thú, ghé mua một nhành hoa, cắm vào lọ thủy tinh gần cửa sổ, thầm nghĩ sẽ được mẹ khen.

Những thoáng thẩn thơ miên man ngắm nhìn trời mây như một điều lý thú, thoáng chút như điên dại muốn hét lên cho thỏa lòng… Vẫn vơ những nỗi lòng… ừ thì, đó là con gái tuổi 20.

Bước vào những ngày tháng 20, con gái không thiếu những yêu thương. Nhưng sao vẫn loay hoay kiếm tìm một bàn tay ấm để được thuộc về. Cảm giác được thuộc về ai đó và có ai đó thuộc về mình cứ như một khoảng trống, một chỗ khuyết trong lòng cần vun bồi. Cứ như thế, con gái cứ mong đợi dòng tin nhắn của ai kia, có khi đỏ mặt vì thoáng nghe một cái tên quen thuộc. Đương nhiên cũng có giận dỗi, hờn ghen này nọ hoặc ấm ức không nói,… song, cứ vẫn mong, cứ đợi…

Một chút kiêu hãnh và ương bướng, con gái mang cái mác:”mạnh mẽ” cứ bay nhảy, thích làm theo ý mình, nhất định làm theo cái điều mình đã quyết. Con gái mang cái mác “mạnh mẽ” cứ bốp chát với đám con trai để giành phần hơn, và khi hơn thì đắc ý lắm. Vậy mà lại ghét cay ghét đắng ai đó hay gọi mình: “Đồ con trai!”. Ai bảo con gái lúc nào cũng phải nhu mì này nọ? Tức tối lắm, nhưng vẫn muốn thay đổi mình theo cái vẻ dịu dàng, đằm thắm.

Đôi khi chỉ muốn òa lên khóc nức nở, chẳng hiểu vì điều gì chỉ biết rằng: con gáirất cô đơn. Muốn cho cả thế giới biết mình buồn để được ủi an đôi điều, nhưng lắm khi chỉ muốn thu gối ngồi co ro hoặc trùm chăn kín mít mà tức tưởi với chính mình. Tự nói với mình rằng: rồi sẽ vượt qua, nhưng bao giờ cũng cần lắm những quan tâm, ôm ấp.

Cuộc sống tươi đẹp… Con gái…. cứ yêu thương, rồi chỉ giữ cho riêng mình thôi, để lâu lâu lại trầm tư suy nghĩ: cô đơn, thất vọng, buồn lo, vu vơ…. nhưng bao giờ cũng có sẵn những nhựa sống căng tràn…

Con gái và tuổi 20…. Sẽ sống đúng với niềm tin của mọi người, sẽ yêu bằng trái tim yêu thương mình đang có, sẽ luôn bình yên ở một khoảng trời…. – LẬP ĐÔNG –

Viết cho em, cô gái tuổi 20
Rate this post